Tri ân những người mẹ anh hùng

Tháng 12, đi trên mảnh đất Điện Biên kiên trung, anh dũng, đến đâu cũng nghe chuyện kể anh hùng của những con người “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” trong hai cuộc kháng chiến vĩ đại giành độc lập, tự do cho dân tộc. Ở đó có sự hy sinh thầm lặng của các người mẹ Việt Nam, góp phần làm nên những trang sử vàng, lưu danh muôn đời. “Uống nước nhớ nguồn”, những năm qua, đơn vị trường PTDTBT Tiểu học Na Phát luôn quan tâm phụng dưỡng, chăm sóc các Mẹ liệt sĩ chu đáo, ân tình...

Hy sinh vì quê hương

Ngày tiễn chồng, tiễn con lên đường, người vợ, người mẹ nào cũng mong ngày đoàn tụ khi đất nước hòa bình. Nhưng họ đã không thể về với mẹ! Có nhà thơ đã ví rằng, vết chân chim trên khuôn mặt các mẹ như những giao thông hào của thời gian. Đó có lẽ là những vết hằn của bao năm chờ đợi, mong nhớ, đau thương...

Khi đất nước bị xâm lược, các mẹ tiễn chồng và con lên đường theo tiếng gọi non sông. Bản thân mẹ ở lại làm hậu phương vững chắc cho cách mạng.Khi tuổi đã cao, các mẹ lúc nhớ, lúc quên. Nhưng hồi ức về những năm tháng chiến tranh vẫn khắc sâu.Trong thâm tâm chúng tôi thán phục, không hiểu sao tuổi già giảm sự minh mẩn, khi quên ăn, quên ngủ, vậy mà hễ nhắc đến con mình, các mẹ lại kể tên, kể chuyện vanh vách. Trong câu chuyện kể về cuộc đời mình, các mẹ rớm nước mắt nhớ về hững người con hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ. Họ đã anh dũng chiến đấu và ngã xuống trên quê hương 

Nửa đời người sống dưới mưa bom bão đạn, khi hòa bình, các mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy thờ chồng, nuôi con. Mẹ trở thành tấm gương sáng ngời về nghị lực và lòng thủy chung, son sắt. Cuộc đời mẹ là biểu tượng của sự hy sinh cao cả. Nhưng mẹ không hối tiếc, vì máu xương của con mẹ được đáp đền bằng sự đổi mới của quê hương từng ngày. Các mẹ luôn nhắc nhở con cháu phải cố gắng sống tử tế, lo làm ăn, để không hổ thẹn với cha, anh, với truyền thống gia đình.

Trách nhiệm chăm lo, phụng dưỡng

Sau những mất mát, đau thương, trong mắt mẹ vẫn rạng ngời niềm hạnh phúc trước sự quan tâm của các đoàn thể và nhân dân trong địa phương đã thường tới thăm hỏi, động viên mẹ.

Mẹ chia sẻ: “Ở đây mọi người đều dành cho mẹ sự yêu thương đặc biệt. được chăm sóc sức khỏe thường xuyên. Sự quan tâm này khiến mẹ vơi bớt nỗi đau khi thiếu vắng người thân”.